Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2008

VỀ QUÊ LẤY CHỒNG!



Vừa thi xong, về đến nhà, chưa kịp rửa mặt mũi chân tay gì đã nghe tiếng điện thoại reo. Mẹ gọi! Giọng mẹ hớt hải ở đầu dây bên kia:
_ Thi xong chưa con?
_ Dạ, con vừa mới thi xong môn cuối.
_ Vậy thì lo về nhà ngay đi!
_ Có chuyện gì vậy mẹ?
_ Cứ về đi rồi biết.
Hết phim! Mẹ chẳng nói gì thêm. Thế là chả được nghỉ ngơi gì đã phải lóc cóc bò ra ga tàu để mua vé mà trong lòng thấp thỏm. Ngồi chờ cả tiếng đồng hồ mới tới lượt mua vé, đói hoa cả mắt. Phù! May quá! Còn chiếc vé cuối cùng về Nha Trang trong ngày.
Từ ga phi thẳng về nhà, không kịp ghé mua thứ gì đem về làm quà.Tất bật thu dọn quần áo, dọn dẹp lại cái bàn học lộn xộn đầy sách vở, nhìn lên đồng hồ đã đến giờ đi.
Ngồi trên tàu gần 10 tiếng đồng hồ mà cứ lo lắng mãi, không hiểu ở nhà đã xảy ra chuyện gì.
Tàu vừa vào ga đã thấy bố đứng chờ rồi. Vừa trèo lên xe bố đã hỏi han:
_ Đi đường có mệt không con?
_ Dạ, không sao. Nhưng nhà mình có chuyện gì mà gọi con về gấp thế?
_ Cứ về nhà đi rồi biết!
Sao bố mẹ nói chuyện giống nhau thế!
A! Về đến nhà rồi! Mà nhà mình nhìn đẹp quá vậy nè! Giống như là sắp có đám cưới.
Ừ thì đúng là sắp có đám thật! Nhưng không phải là đám cưới. Bố mẹ thông báo:
_ Ngày mai làm đám hỏi cho mày và thằng cu Cò.
_ Cái gì? Con và anh Cò? Đám hỏi? Sao tự nhiên lại…?
_ "Con gái là con ngươi ta", hơn nữa lại là con gái một, lấy chồng xa thì bố mẹ coi như mất con. Vì thế bố mẹ quyết định cho 2 đứa làm lễ hỏi.
_ Nhưng con và anh Cò có gì đâu? Như vậy không được đâu!
_ Hai đứa thân nhau từ nhỏ, hai nhà lại là hàng xóm, có gì mà không được. Mẹ đã quyết định rồi. Ngày mai cứ thế mà làm, cấm cãi!
Trời! Mình còn đang đi học mà, sao có thể… Chỉ ngày mai nữa thôi là mình trở thành vợ sắp cưới của người ta rồi sao? Nhưng mình chỉ coi anh Cò như là anh trai thôi mà. Sao có thể là vợ chồng được?
Reng…reng…reng… Điện thoại reo, giật mình tỉnh giấc. Hóa ra nãy giờ chỉ là mơ thôi. Làm mình cứ tưởng… Mẹ gọi! Không chừng giấc mơ là điềm báo những gì sắp xảy ra?
_ Con đó hả? Sao lâu bắt máy thế?
_ Con ngủ quên mất.
_ Thi xong chưa con? Khi nào về nhà?
_ Mai con mới thi xong. Con định ở lại thêm mấy ngày nữa rồi về.
_ Thi xong thu xếp về ngay đi!
_ Có chuyện gì vậy mẹ?
_ Về đi rồi biết, hỏi nhiều làm gì.
Trời! Sao mà giống trong mơ thế!Chẳng lẽ mẹ bắt mình về quê lấy chồng thật ư?
_ Con ứ về đâu, con ứ chịu lấy chồng!
_ Ai bắt mày lấy chồng mà ứ với chẳng ừ. Con gái mới tí tuổi đầu, chồng con gì hả.
_ Chứ mẹ bắt con về gấp làm gì?
_ Con cháu thế đấy! Không nhớ sắp đến giỗ đầu bà nội à? Lo mà về sớm sớm còn phụ giúp mẹ mày chứ!
_ Chết! Con quên mất. Mai thi xong con về ngay.
_ Ừ, cố gắng về sớm nha con. Nhớ giữ gìn sức khỏe đó! Dạo này thời tiết đang thay đổi. Học hành đàng hoàng để thi cho tốt, đừng có mà lo chơi bời!
Vậy mà cứ tưởng...Mẹ vẫn là người thương mình nhất! Làm sao mẹ có thể bắt mình lấy chồng sớm thế được. Ha ha ha, mơ vẫn chỉ là mơ thôi!

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2008

A LOVE STORY


ENTRY này giành cho hai người!
Ngày xửa ngày xưa, xưa ơi là xưa (chắc cũng gần một tháng rồi đó!), tại một xứ sở nọ (cũng gần đây thôi), có một chàng hoàng tử rất là dễ thương (nhưng mà hông dễ thương bằng Bea Young June của Mi, chứ mà đẹp "chai" hơn chút nữa là Mi đã cho làm quốc vương rồi ), và một nàng công chúa "cực kỳ" xinh đẹp (đừng có tưởng bở nha, chữ "cực kỳ" nằm trong ngoặc kép đó). Hai người cùng sống trên một lãnh thổ mà không hề biết nhau dù ở chẳng cách xa nhau là mấy. Thế rồi một bà mai xuất hiện, bà mai này kể ra cũng rảnh, mình thì còn trong tình trạng "báo động" mà cứ đi lo chuyện bao đồng không à, vậy chứ mấy bà mai "ế" là mát tay lắm . Bằng chứng là câu chuyện của hoàng tử và công chúa nè. Bà mai đã thu xếp để cho hai nhân vật này gặp gỡ và nhiều câu chuyện đã xảy ra:
Màn một: giai đọan chuẩn bị
Bà mai nói với hoàng tử:
_ Này hoàng tử, hôm nay ta sẽ dẫn ngươi đến gặp mặt một nàng công chúa xinh đẹp, em gái cưng của ta. Ta chỉ làm cầu nối thôi đấy, còn mọi chuyện đều chờ đợi vào tài năng của ngươi!
_ Bà cứ yên tâm, ta sẽ thể hiện hết khả năng của mình. (hoàng tử trả lời đầy tự tin nhưng thực ra trong lòng đang rất bối rối, cái này là do chàng đã thú nhận với bà mai chứ không phải Mi tự nghĩ ra nghen)
Màn hai: tại buổi gặp gỡ
Bà mai dẫn chàng hoàng tử đến, còn công chúa thì dắt theo một con nhỏ nhiều chuyện. Cuộc gặp gỡ diễn ra vui vẻ. Mà hình như chỉ có con nhỏ nhiều chuyện với chàng hoàng tử nói thôi, còn bà mai và công chúa thì ngồi nghe và quan sát (chiến thuật này tỏ ra hiệu nghiệm lắm đó, để cho con nhỏ kia và anh chàng nọ nói gì thì nói, mình ngồi lắng nghe và đánh giá, quả là cao tay)
Sau buổi gặp gỡ này, xem chừng hoàng tử đã "kết" công chúa rồi. Công chúa thì vẫn còn phân vân. Nhưng mà hoàng tử này cao tay ấn lắm, chiến lược tấn công dồn dập bằng điện thoại tỏ ra hiệu quả và tất nhiên không thể thiếu sự ủng hộ của bà mai cùng những chiến hữu thân cận của bà. Hai người này không biết sao mà hợp nhau quá, tám gì mà ngày nào cũng gần nửa tiếng đồng hồ, chẳng thấy chán.
(Hình như còn nhiều màn nữa nhưng mà chỉ nên kể màn nào quan trọng thôi)
Màn kế tiếp: hoàng tử tỏ tình
À, Mi quên mất chưa kể, nhà công chúa này khó lắm vậy mà hoàng tử đã không ngại khó khăn, lặn lội cả "vài cây số vài cây số" để đến gặp nàng (may mà đại ca_tức papa của nàng không có nhà, chứ không chả biết chuyện gì đã xảy ra). Tất nhiên là nàng rất cảm động rồi, thế là hoàng tử tranh thủ cơ hội "tỉnh tò" luôn. Chàng lên tiếng:
_ Hỡi nàng công chúa xinh đẹp, ta đã bị thu hút bởi sắc đẹp và sự duyên dáng của nàng ngay từ phút đầu gặp gỡ. Nhưng nét dịu dàng và vẻ nữ tính của nàng mới là điều khiến trái tim ta xao động. Ta đã mất ngủ bao đêm chỉ vì thương nhớ một bóng hình. Chính là nàng đó, nàng biết không? Hãy đồng ý trở thành bạn gái của ta nhé, ta sẽ đem đến hạnh phúc cho nàng.
Công chúa xúc động không thốt nên lời, nhưng mà cuối cùng cũng đưa ra "phán quyết";
_ Hỡi chàng hoàng tử khôi ngô tuấn tú, hãy cho em thời gian để em có thể suy nghĩ thật kỹ, và em sẽ trả lời chàng một ngày gần đây thôi.
_ Tất nhiên rồi công chúa của ta, hãy suy nghĩ và cho ta một câu trả lời nhưng đừng bắt ta chờ đợi quá lâu nhé!
_ OK! (công chúa giỏi ngoại ngữ lắm)
(xin lỗi công chúa trả và hoàng tử nha, màn này Mi viết hơi quá tay, nhưng mà không có gì quá đáng đúng hông? )
Màn cuối: công chúa trả lời hoàng tử
"Pà kon" đóan xem công chúa trả lời hoàng tử như thế nào?
Tất nhiên là một "happy ending " rồi, chứ không Mi kể chuyện này ra làm chi. Kakaka... Vỗ tay hoan hô bà mai cái coi.
Mi không phải là bà mai nhưng cũng góp phần không nhỏ trong cái happy ending này đấy nhé! Sau này nếu bà mai có được cái đầu heo thì cũng phải cho Mi cái đùi gà nha! Đúng không công chúa?
Không phải lần đầu Mi kể chuyện tình yêu, nhưng mà là lần đầu tiênkhông phải là một chuyện tình buồn. Tuy nhiên lại không phải là chuyện của Mi (nói gì thì nói chứ thấy người ta có đôi có cặp cũng tủi chút chút nhưng mà vui nhiều hơn, hehe )

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2008

Bảng số xe




An Giang 67
Bà Rịa - Vũng Tàu 72
Bạc Liêu 94
Bắc Giang 98
Bắc Kạn 97
Bắc Ninh 99
Bến Tre 71
Bình Duong 61
Bình Định 77
Bình Phước 93
Bình Thuận 86
Cà Mau 69
Cao Bằng 11
Cần Thơ 65
Ðà Nẵng 43
Đắc Nông 48
Đắk Lắk 47
Đồng Nai 60
Đồng Tháp 66
Gia Lai 81
Hà Giang Hà Nam 90
Hà Nội 29-32
Hà Tây 33
Hà Tĩnh 38
Hải Dương 34
Hải Phòng 15.16
Hậu Giang 95
Hoà Bình 28
Hung Yên 89
Kiên Giang 68
Kon Tum 82
Khánh Hòa 79
Lai Châu 27
Lạng Son 12
Lào Cai 24
Lâm Đồng 49
Long An 62
Nam Định 18
Ninh Bình 35
Ninh Thuận 85
Nghệ An 37
Phú Thọ 19
Phú Yên 78
Quảng Bình: 73
Quảng Nam 92
Quảng Ninh 14
Quảng Ngãi 76
Quảng Trị 74
Sóc Trăng 83
Sơn La 26
Tây Ninh 70
Tiền Giang 63
Tp. Hồ Chí Minh 50-59
Tuyên Quang 21
Thái Bình 17
Thái Nguyên 20
Thanh Hoá 36
Thừa Thiên Huế 75
Trà Vinh 84
Vĩnh Long 64
Vĩnh Phúc 88
Yên Bái 23

Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008

SAO BÌNH YÊN KHÔNG QUAY VỀ BÊN EM?


Em đã tự hứa với lòng là sẽ cố quên anh.
Em đã cố gắng tìm cho mình một “khoảng lặng”.
Nhưng em vẫn nhớ anh,
trái tim em vẫn thổn thức,
sóng trong lòng em vẫn ào ạt xô vào bờ kí ức,
đôi mắt em vẫn rơi lệ từng đêm!
Phải làm sao đây anh?
“Khi tình yêu lên tiếng thì lý trí phải lặng im”, có ai đó đã nói với em như vậy. Nhưng em không có đủ can đảm để giữ anh bên mình, không có đủ tự tin để giành giật anh với người khác.
Tình yêu trong em thôi thúc em chạy về bên anh, nhưng lý trí đã ngăn em lại. Bởi em hiểu rằng, em chỉ thực sự hạnh phúc khi được nhìn thấy hạnh phúc nơi khóe mắt anh.
Bây giờ thì em đã hiểu mối tình đầu sâu đậm đến mức nào. Em đã hiểu vì sao anh không quên được người con gái ấy, vì sao em vẫn mãi là kẻ đứng sau…
Có lẽ suốt cuộc đời này em không còn dám yêu ai nữa. Em sợ sẽ có một ngày em lại làm tan vỡ trái tim một ai đó. Em sợ mình sẽ giống anh và sẽ làm cho người nào đó yêu em phải đau khổ.
Không thể trách anh, mà chỉ biết trách em sao quá dại khờ, dấn thân vào một cuộc tình không mong đợi.
Hay là kiếp trước anh và em đã có “duyên nợ” với nhau? A không, chắc chỉ có em là nợ anh thôi, bởi vậy mà giờ đây em phải chịu khổ đau, dằn vặt như thế này chăng?


“Em nợ duyên anh tự kiếp nào
Như bờ lau nợ nước ven ao
Mực nghiên nợ bút, thơ vay chữ
Trăng lạnh trời khuya nợ ánh sao.”


Chẳng biết đến bao giờ em mới quên được anh?
Cũng có thể là chẳng bao giờ cả!
Chỉ đến khi nào biển thôi không còn sóng, trái tim em thôi không còn đập nữa, có lẽ em mới quên được anh.


Biển chiều nay vẫn đẹp diệu kì!
Sóng vẫn vỗ, ôm hôn bờ cát trắng
Em lạc lõng, đi tìm một hình bóng
Đã xa, xa mãi mãi, xa rồi…


“Ai cũng bảo là phải quên, nhưng phải quên bằng cách nào thì không ai bảo.” Nhân vật em trong “Khoảng lặng” khóc nức nở khi đọc câu chuyện của chính mình trong blog của tôi. Nhìn cô ấy khóc mà tôi không thể kìm được nước mắt. Tôi chẳng biết phải nói gì, chẳng biết phải làm gì để khuyên nhủ hay ít ra là an ủi, động viên cô ấy. Tôi chỉ biết khóc cùng, khóc cho vơi đi những đợt sóng lòng, khóc để vỗ về cho kí ức ngủ yên. Nhưng dường như còn lâu lắm “bình yên mới về lại bên em”.
Cả tuần nay tôi cứ cảm thấy trong lòng buồn rười rượi. Nhiều lúc cũng tự hỏi chuyện người ta mà mình buồn làm chi, nhưng không sao tìm dược câu trả lời.
Mẹ hay bảo con gái mà đa sầu đa cảm quá thì chỉ khổ thôi. Nhưng biết làm sao được, cha mẹ sinh con trời sinh tính, thôi thì “nếu bạn không thể xây được một thành phố thì hãy xây cho mình một con tim”, một con tim biết đồng cảm, biết sẻ chia.

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2008

Khoảng lặng


Anh lớn hơn em 2 tuổi. Nhà 2 đứa là láng giềng với nhau. Không biết tự lúc nào mà mình đã trở nên thân thiết. Em chỉ biết em đã coi anh là thần tượng từ khi anh bảo vệ em mỗi lúc em bị bọn con trai trong xóm bắt nạt.
Rồi mình lớn lên cùng nhau. Anh em mình học cùng một trường. Ngày nào anh cũng chở em đi học. Đám con gái trong trường đều tỏ ra ghen tị vì em là bạn thân của anh, một chàng trai hoàn hảo: đẹp trai, học giỏi, hát hay, chơi thể thao rất cừ, hoạt động Đoàn rất tích cực…
Anh vẫn luôn coi em là em gái, em biết điều đó! Nhưng không biết từ bao giờ, em không còn coi anh là thần tượng, là anh trai của em nữa. Trái tim em đã biết rung động trước anh. Nó đập loạn nhịp mỗi khi em ở bên anh. Nó thổn thức mỗi lúc đêm về em nhớ anh.
Và một ngày trái tim em nhu ngừng đập. Anh tìm em để tâm sự, tâm sự về một người con gái không phải là em! Em không thể nói gì, chỉ biết ngồi lặng im nghe anh kể về người ấy, dù thực lòng lúc ấy em rất muốn tìm một nơi nào đó để khóc. Rồi hai người đến với nhau, em trở thành kẻ thứ ba bơ vơ, cô đơn, lạc lõng.
Cũng chẳng biết từ khi nào, anh em mình không còn cùng nhau đi tắm mưa dù biết về nhà sẽ bi mẹ mắng, cùng nhau chạy vòng quanh thành phố chỉ để tìm được một nhành phượng đầu mùa đẹp nhất… Anh không còn chở em tới trường nữa. Anh cũng không còn lắng nghe những câu chuyện mà anh cho là nhảm nhí, vớ vẩn của em về lớp mình nữa. Em cũng trở nên lặng lẽ hơn trước anh, em chẳng biết phải nói gì dù trong lòng có rất nhiều điều muốn nói.
Một buổi chiều anh sang nhà rủ em đi chơi. Nhìn vào mắt anh em biết đã có điều gì đó xảy ra giữa hai người. Anh bảo anh và người ấy đã chia tay. Anh buồn! Em cũng buồn theo! Đã có lúc em ước đến điều này nhưng nhìn thấy anh đau khổ như vậy, em xót xa lắm và tự rủa mình sao ác quá!
Thời gian dần trôi qua. Anh và em đã trở thành một cặp. Mối tình đầu vẫn còn rất sâu đậm trong anh. Anh chưa thể quên hẳn người con gái ấy. Em chấp nhận tất cả, kể cả việc trở thành cái bóng của người ta chỉ vì một lý do duy nhất: em quá yêu anh! Em luôn nuôi hy vọng rằng một ngày nào đó anh sẽ hiểu lòng em và quên đi cuộc tình dĩ vãng.
Nhưng em như con dã tràng xe cát, rồi sóng biển cũng cuốn hết ra khơi, để lại mình em giữa biển trời bao la. Một mình với nỗi sầu cô độc. Khi hay tin người ấy bị tai nạn, anh lao ngay đến bệnh viện mà không hề để tâm đến cảm giác của em. Nhìn anh lo lắng, chăm sóc cho người ta mà trái tim em rỉ máu. Em biết phải làm sao?
Có lần em hỏi anh rằng anh có còn giữ liên lạc với người ấy không, anh không phủ nhận cũng không khẳng định điều gì. Có lần em nói bóng gió là đã gặp người ấy đi cùng ai đó rất thân mật, em thoáng thấy nỗi buồn lướt qua trong mắt anh dù anh vẫn cố tỏ ra bình thản. Em biết mình không thể giữ nổi anh. Em biết mình chưa bao giờ và không bao giờ có được anh.
Khi em buồn em tìm về với biển. Sáng nay, biển lặng lẽ vô cùng! Em thấy mình sao nhỏ bé quá, cô đơn quá! Em cần một “khoảng lặng” để tâm hồn mình được dịu lại, để gọi bình yên quay trở về, để em có thể suy nghĩ kĩ hơn về anh, về em và về mối quan hệ của chúng mình. Một “khoảng lặng” để em có thể quên anh và quên đi mối tình vô vọng. Em, sẽ quên được anh!


“Một câu chuyện tình buồn của một người tôi quen, tôi kể lại để mọi người cùng nghe bằng cảm nhận từ trái tim mình. Hy vọng những trái tim đồng cảm sẽ tìm đến được với nhau!”