Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2008

SAO BÌNH YÊN KHÔNG QUAY VỀ BÊN EM?


Em đã tự hứa với lòng là sẽ cố quên anh.
Em đã cố gắng tìm cho mình một “khoảng lặng”.
Nhưng em vẫn nhớ anh,
trái tim em vẫn thổn thức,
sóng trong lòng em vẫn ào ạt xô vào bờ kí ức,
đôi mắt em vẫn rơi lệ từng đêm!
Phải làm sao đây anh?
“Khi tình yêu lên tiếng thì lý trí phải lặng im”, có ai đó đã nói với em như vậy. Nhưng em không có đủ can đảm để giữ anh bên mình, không có đủ tự tin để giành giật anh với người khác.
Tình yêu trong em thôi thúc em chạy về bên anh, nhưng lý trí đã ngăn em lại. Bởi em hiểu rằng, em chỉ thực sự hạnh phúc khi được nhìn thấy hạnh phúc nơi khóe mắt anh.
Bây giờ thì em đã hiểu mối tình đầu sâu đậm đến mức nào. Em đã hiểu vì sao anh không quên được người con gái ấy, vì sao em vẫn mãi là kẻ đứng sau…
Có lẽ suốt cuộc đời này em không còn dám yêu ai nữa. Em sợ sẽ có một ngày em lại làm tan vỡ trái tim một ai đó. Em sợ mình sẽ giống anh và sẽ làm cho người nào đó yêu em phải đau khổ.
Không thể trách anh, mà chỉ biết trách em sao quá dại khờ, dấn thân vào một cuộc tình không mong đợi.
Hay là kiếp trước anh và em đã có “duyên nợ” với nhau? A không, chắc chỉ có em là nợ anh thôi, bởi vậy mà giờ đây em phải chịu khổ đau, dằn vặt như thế này chăng?


“Em nợ duyên anh tự kiếp nào
Như bờ lau nợ nước ven ao
Mực nghiên nợ bút, thơ vay chữ
Trăng lạnh trời khuya nợ ánh sao.”


Chẳng biết đến bao giờ em mới quên được anh?
Cũng có thể là chẳng bao giờ cả!
Chỉ đến khi nào biển thôi không còn sóng, trái tim em thôi không còn đập nữa, có lẽ em mới quên được anh.


Biển chiều nay vẫn đẹp diệu kì!
Sóng vẫn vỗ, ôm hôn bờ cát trắng
Em lạc lõng, đi tìm một hình bóng
Đã xa, xa mãi mãi, xa rồi…


“Ai cũng bảo là phải quên, nhưng phải quên bằng cách nào thì không ai bảo.” Nhân vật em trong “Khoảng lặng” khóc nức nở khi đọc câu chuyện của chính mình trong blog của tôi. Nhìn cô ấy khóc mà tôi không thể kìm được nước mắt. Tôi chẳng biết phải nói gì, chẳng biết phải làm gì để khuyên nhủ hay ít ra là an ủi, động viên cô ấy. Tôi chỉ biết khóc cùng, khóc cho vơi đi những đợt sóng lòng, khóc để vỗ về cho kí ức ngủ yên. Nhưng dường như còn lâu lắm “bình yên mới về lại bên em”.
Cả tuần nay tôi cứ cảm thấy trong lòng buồn rười rượi. Nhiều lúc cũng tự hỏi chuyện người ta mà mình buồn làm chi, nhưng không sao tìm dược câu trả lời.
Mẹ hay bảo con gái mà đa sầu đa cảm quá thì chỉ khổ thôi. Nhưng biết làm sao được, cha mẹ sinh con trời sinh tính, thôi thì “nếu bạn không thể xây được một thành phố thì hãy xây cho mình một con tim”, một con tim biết đồng cảm, biết sẻ chia.

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2008

Khoảng lặng


Anh lớn hơn em 2 tuổi. Nhà 2 đứa là láng giềng với nhau. Không biết tự lúc nào mà mình đã trở nên thân thiết. Em chỉ biết em đã coi anh là thần tượng từ khi anh bảo vệ em mỗi lúc em bị bọn con trai trong xóm bắt nạt.
Rồi mình lớn lên cùng nhau. Anh em mình học cùng một trường. Ngày nào anh cũng chở em đi học. Đám con gái trong trường đều tỏ ra ghen tị vì em là bạn thân của anh, một chàng trai hoàn hảo: đẹp trai, học giỏi, hát hay, chơi thể thao rất cừ, hoạt động Đoàn rất tích cực…
Anh vẫn luôn coi em là em gái, em biết điều đó! Nhưng không biết từ bao giờ, em không còn coi anh là thần tượng, là anh trai của em nữa. Trái tim em đã biết rung động trước anh. Nó đập loạn nhịp mỗi khi em ở bên anh. Nó thổn thức mỗi lúc đêm về em nhớ anh.
Và một ngày trái tim em nhu ngừng đập. Anh tìm em để tâm sự, tâm sự về một người con gái không phải là em! Em không thể nói gì, chỉ biết ngồi lặng im nghe anh kể về người ấy, dù thực lòng lúc ấy em rất muốn tìm một nơi nào đó để khóc. Rồi hai người đến với nhau, em trở thành kẻ thứ ba bơ vơ, cô đơn, lạc lõng.
Cũng chẳng biết từ khi nào, anh em mình không còn cùng nhau đi tắm mưa dù biết về nhà sẽ bi mẹ mắng, cùng nhau chạy vòng quanh thành phố chỉ để tìm được một nhành phượng đầu mùa đẹp nhất… Anh không còn chở em tới trường nữa. Anh cũng không còn lắng nghe những câu chuyện mà anh cho là nhảm nhí, vớ vẩn của em về lớp mình nữa. Em cũng trở nên lặng lẽ hơn trước anh, em chẳng biết phải nói gì dù trong lòng có rất nhiều điều muốn nói.
Một buổi chiều anh sang nhà rủ em đi chơi. Nhìn vào mắt anh em biết đã có điều gì đó xảy ra giữa hai người. Anh bảo anh và người ấy đã chia tay. Anh buồn! Em cũng buồn theo! Đã có lúc em ước đến điều này nhưng nhìn thấy anh đau khổ như vậy, em xót xa lắm và tự rủa mình sao ác quá!
Thời gian dần trôi qua. Anh và em đã trở thành một cặp. Mối tình đầu vẫn còn rất sâu đậm trong anh. Anh chưa thể quên hẳn người con gái ấy. Em chấp nhận tất cả, kể cả việc trở thành cái bóng của người ta chỉ vì một lý do duy nhất: em quá yêu anh! Em luôn nuôi hy vọng rằng một ngày nào đó anh sẽ hiểu lòng em và quên đi cuộc tình dĩ vãng.
Nhưng em như con dã tràng xe cát, rồi sóng biển cũng cuốn hết ra khơi, để lại mình em giữa biển trời bao la. Một mình với nỗi sầu cô độc. Khi hay tin người ấy bị tai nạn, anh lao ngay đến bệnh viện mà không hề để tâm đến cảm giác của em. Nhìn anh lo lắng, chăm sóc cho người ta mà trái tim em rỉ máu. Em biết phải làm sao?
Có lần em hỏi anh rằng anh có còn giữ liên lạc với người ấy không, anh không phủ nhận cũng không khẳng định điều gì. Có lần em nói bóng gió là đã gặp người ấy đi cùng ai đó rất thân mật, em thoáng thấy nỗi buồn lướt qua trong mắt anh dù anh vẫn cố tỏ ra bình thản. Em biết mình không thể giữ nổi anh. Em biết mình chưa bao giờ và không bao giờ có được anh.
Khi em buồn em tìm về với biển. Sáng nay, biển lặng lẽ vô cùng! Em thấy mình sao nhỏ bé quá, cô đơn quá! Em cần một “khoảng lặng” để tâm hồn mình được dịu lại, để gọi bình yên quay trở về, để em có thể suy nghĩ kĩ hơn về anh, về em và về mối quan hệ của chúng mình. Một “khoảng lặng” để em có thể quên anh và quên đi mối tình vô vọng. Em, sẽ quên được anh!


“Một câu chuyện tình buồn của một người tôi quen, tôi kể lại để mọi người cùng nghe bằng cảm nhận từ trái tim mình. Hy vọng những trái tim đồng cảm sẽ tìm đến được với nhau!”