
Em đã tự hứa với lòng là sẽ cố quên anh.
Em đã cố gắng tìm cho mình một “khoảng lặng”.
Nhưng em vẫn nhớ anh,
trái tim em vẫn thổn thức,
sóng trong lòng em vẫn ào ạt xô vào bờ kí ức,
đôi mắt em vẫn rơi lệ từng đêm!
Phải làm sao đây anh?
“Khi tình yêu lên tiếng thì lý trí phải lặng im”, có ai đó đã nói với em như vậy. Nhưng em không có đủ can đảm để giữ anh bên mình, không có đủ tự tin để giành giật anh với người khác.
Tình yêu trong em thôi thúc em chạy về bên anh, nhưng lý trí đã ngăn em lại. Bởi em hiểu rằng, em chỉ thực sự hạnh phúc khi được nhìn thấy hạnh phúc nơi khóe mắt anh.
Bây giờ thì em đã hiểu mối tình đầu sâu đậm đến mức nào. Em đã hiểu vì sao anh không quên được người con gái ấy, vì sao em vẫn mãi là kẻ đứng sau…
Có lẽ suốt cuộc đời này em không còn dám yêu ai nữa. Em sợ sẽ có một ngày em lại làm tan vỡ trái tim một ai đó. Em sợ mình sẽ giống anh và sẽ làm cho người nào đó yêu em phải đau khổ.
Không thể trách anh, mà chỉ biết trách em sao quá dại khờ, dấn thân vào một cuộc tình không mong đợi.
Hay là kiếp trước anh và em đã có “duyên nợ” với nhau? A không, chắc chỉ có em là nợ anh thôi, bởi vậy mà giờ đây em phải chịu khổ đau, dằn vặt như thế này chăng?
Em đã cố gắng tìm cho mình một “khoảng lặng”.
Nhưng em vẫn nhớ anh,
trái tim em vẫn thổn thức,
sóng trong lòng em vẫn ào ạt xô vào bờ kí ức,
đôi mắt em vẫn rơi lệ từng đêm!
Phải làm sao đây anh?
“Khi tình yêu lên tiếng thì lý trí phải lặng im”, có ai đó đã nói với em như vậy. Nhưng em không có đủ can đảm để giữ anh bên mình, không có đủ tự tin để giành giật anh với người khác.
Tình yêu trong em thôi thúc em chạy về bên anh, nhưng lý trí đã ngăn em lại. Bởi em hiểu rằng, em chỉ thực sự hạnh phúc khi được nhìn thấy hạnh phúc nơi khóe mắt anh.
Bây giờ thì em đã hiểu mối tình đầu sâu đậm đến mức nào. Em đã hiểu vì sao anh không quên được người con gái ấy, vì sao em vẫn mãi là kẻ đứng sau…
Có lẽ suốt cuộc đời này em không còn dám yêu ai nữa. Em sợ sẽ có một ngày em lại làm tan vỡ trái tim một ai đó. Em sợ mình sẽ giống anh và sẽ làm cho người nào đó yêu em phải đau khổ.
Không thể trách anh, mà chỉ biết trách em sao quá dại khờ, dấn thân vào một cuộc tình không mong đợi.
Hay là kiếp trước anh và em đã có “duyên nợ” với nhau? A không, chắc chỉ có em là nợ anh thôi, bởi vậy mà giờ đây em phải chịu khổ đau, dằn vặt như thế này chăng?
“Em nợ duyên anh tự kiếp nào
Như bờ lau nợ nước ven ao
Mực nghiên nợ bút, thơ vay chữ
Trăng lạnh trời khuya nợ ánh sao.”
Chẳng biết đến bao giờ em mới quên được anh?
Cũng có thể là chẳng bao giờ cả!
Chỉ đến khi nào biển thôi không còn sóng, trái tim em thôi không còn đập nữa, có lẽ em mới quên được anh.
Biển chiều nay vẫn đẹp diệu kì!
Sóng vẫn vỗ, ôm hôn bờ cát trắng
Em lạc lõng, đi tìm một hình bóng
Đã xa, xa mãi mãi, xa rồi…
“Ai cũng bảo là phải quên, nhưng phải quên bằng cách nào thì không ai bảo.” Nhân vật em trong “Khoảng lặng” khóc nức nở khi đọc câu chuyện của chính mình trong blog của tôi. Nhìn cô ấy khóc mà tôi không thể kìm được nước mắt. Tôi chẳng biết phải nói gì, chẳng biết phải làm gì để khuyên nhủ hay ít ra là an ủi, động viên cô ấy. Tôi chỉ biết khóc cùng, khóc cho vơi đi những đợt sóng lòng, khóc để vỗ về cho kí ức ngủ yên. Nhưng dường như còn lâu lắm “bình yên mới về lại bên em”.
Mẹ hay bảo con gái mà đa sầu đa cảm quá thì chỉ khổ thôi. Nhưng biết làm sao được, cha mẹ sinh con trời sinh tính, thôi thì “nếu bạn không thể xây được một thành phố thì hãy xây cho mình một con tim”, một con tim biết đồng cảm, biết sẻ chia.
