Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009

NHẬT KÝ TÌNH YÊU: “Ấy ơi! Tớ thích ấy!”


Ngày…tháng…năm…

Tớ thề là hôm nay tớ đã không hối tiếc vì đi học trễ. Này nhá, tớ kể cho mà nghe. Sáng nay cố gắng lắm tớ mới chui ra khỏi chăn được, nhìn đồng hồ thì đã thấy trễ rồi, thế là tớ vội vội vàng vàng đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, chẳng kịp ăn sáng nữa, lao ra khỏi nhà, chạy thẳng đến trường, lại còn tắc đường nữa chứ, cay thế không biết! Kết quả là giảng đường đông nghẹt và tớ phải vất vả lắm mới kiếm được chỗ ngồi. Tớ thấy cái bàn kế cuối còn một chỗ trống nhưng mà cái tên đáng ghét nào đấy đang dùng để cặp nên tớ tiến lại và hỏi khe khẽ: “Đằng ấy ơi, tớ ngồi đây được không?” Cái tên đáng ghét ấy quay lại và… Tớ cũng chẳng biết lúc ấy tớ thế nào nữa, đứng sững sờ, mặt chắc là biểu hiện cái gì “chuối” lắm hay sao mà hắn phì cười, cầm cặp lên rồi quay ra nghe giảng tiếp. Choáng! Tớ ngồi xuống như cái máy! Hic, công nhận là hắn trông rất “kool”! Mắt sáng, lông mày rậm, nụ cười ấm áp, khuôn mặt toát lên vẻ rạng rỡ và thông minh, rất cuốn hút. Nhưng mà người đâu chảnh thế không biết, cứ như người ta là ăn xin ấy, ít ra cũng phải nói là “Ấy ngồi đi!” hay đại loại như thế chứ!

Những tưởng là hắn đáng ghét lắm cơ nhưng mà không ngờ hắn lại dễ thương như vậy. Giờ giải lao, hắn quay sang nhìn tớ và nói: “Xin lỗi bạn, hồi nãy mình không nhịn cười được!” Tớ tròn xoe mắt lên nhìn đầy ngạc nhiên, hắn lại cười: “Tóc bạn ngộ quá! Chắc sáng nay bạn đi học vội lắm phải hông?” Lúc ấy tớ mới lôi cái kính trong cặp ra nhìn. Ha ha! Đúng là buồn cười thật! Nhìn ngố kinh khủng! Mà nghe giọng hắn không phải người ở đây! Tất nhiên là tớ chớp cơ hội liền, hỏi ngay lậy tức: “Đằng ấy là người miền Nam à? Nghe giọng là lạ!” Hắn lại mỉm cười, nhìn “cute” cực: “Ừ, mình mới từ Sài Gòn chuyển ra. Ba mẹ mình chuyển công tác.”

Câu chuyện cứ thế phát triển và tớ đã hứa hẹn sẽ giúp hắn làm quen dần với Hà Nội. Hi hi! Thế là tớ lại quen thêm được một người bạn rất dễ thương nhá, lại còn là con trai Sài Gòn nữa, bọn bạn tớ mà biết được thể nào cũng ganh tị cho mà xem. Ka ka ka!

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay chẳng biết vì sao đường phố Hà Nội đông cực kỳ. Thế mà tớ len lỏi giữa dòng xe cộ cả ngày cũng không biết mệt. Ka ka! Vì tớ ngồi sau lưng “anh chàng đẹp trai người Sài Gòn” mà lị. Vui quá, quên cả mệt! Cậu ấy cứ lo tớ chịu không nổi nên chốc chốc lại quay ra hỏi: “Bạn mệt hông? Mình kiếm chỗ nào ngồi nghỉ nghen!” Ôi, ga lăng quá đi mất! Tớ thật khó lòng mà từ chối. Hôm nay tớ dẫn cậu ấy đi thăm thú danh lam thắng cảnh ở đất Hà thành này. Nói thật là mấy chỗ ấy tớ đi mòn rồi, hôm nay đi cũng chẳng hứng thú gì. Ấy vậy mà cậu ấy đi đến đâu cũng xuýt xoa khen đẹp, mà cái giọng cậu ấy nghe dễ thương dã man: “Cái này ngộ ghê ha! Cái kia đẹp quá hen!” cứ tíu ta tíu tít như trẻ con ý, làm tớ cũng vui lây, tự nhiên thấy mấy chỗ này hôm nay đẹp hơn hẳn.

Hai đứa kết thúc buổi đi chơi trong quán “Bánh tôm Hồ Tây”, địa diểm quen thuộc của tớ và đám bạn. Tớ và cậu ấy ngồi đối diện nhau, đang say sưa xem hình hai đứa mới chụp trong chùa Trấn Quốc, bỗng nhiên cậu ấy ngước lên nhìn rồi chỉ tay ra hồ hỏi: “Bên kia người ta đang đạp vịt phải hông? Chút nữa ăn xong, tụi mình ra đó đạp vịt đi!”

Choáng tập hai! Từ trước tới nay tớ chỉ toàn đi đạp vịt với mấy đứa con gái “ế người yêu” thôi, chưa có anh chàng nào thèm mời tớ đi cả. Hố hố! Vậy là hôm nay đã thỏa ước nguyện được đạp vịt trên Hồ Tây với một anh chàng rồi nhá! Tất nhiên là biết giữa hai đứa chẳng có gì, nhưng mà sao tớ vẫn vui thế! Vui ngất ngây con gà tây luôn!

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay trời mưa to, tớ vẫn đi học. Bình thường thì cái con sâu lười trong người đã giữ chân tớ ở nhà rồi. Nhưng mà không hiểu vì sao hôm nay tớ lại nổi máu anh hùng, đùng đùng đội mưa đi học cơ chứ! Mà kể cũng lạ, từ hôm có cái anh chàng Sài Gòn ấy trong lớp là tớ siêng năng hẳn, chưa nghỉ buổi nào nhé, kể cả cái môn vừa chán vừa không điểm danh như hôm nay. Ô hay nhỉ! Vậy ra tớ đi học không phải vì mình mà vì cái tên ấy à! Chẳng lẽ tớ kết hắn rồi? Không thể nào! Chắc chỉ là “say nắng” thôi, chờ vài ngày nữa trời dịu lại là hết ngay! Ôi, sao mà tớ “chuối” thế này! Xấu hổ quá đi mất!

Ngày…tháng…năm…

Hà Nội mưa cả tuần liền. Mấy đứa bạn cứ đổ lỗi cho tớ, bảo vì tớ tự dưng siêng đột xuất, làm trời mưa. Chắc vậy thật! Có lẽ ông trời thấy tớ bị “say nắng” nên làm mưa cho trời mát lại. Ka ka! Dù ai nói thế nào thì tớ vẫn đi học. Hôm nay dù mưa to ơi là to tớ cũng không chịu nằm nhà. Người ta thì vậy đấy, còn cái tên lười chảy thây kia thì lại trốn ở nhà, báo hại tớ ngồi nhấp nhổm cả buổi, chẳng tập trung gì cả, cứ ngóng xem hắn có tới không!

Trời mưa lâu vậy rồi mà tớ vẫn chưa hết “say nắng”. Chẳng lẽ bệnh tớ nặng lắm rồi sao?

Ngày…tháng…năm…

Đúng là tớ bị bệnh thật rồi! Mấy ngày nay cái tên ấy không chịu đi học, làm tớ buồn ơi là buồn! Tớ ăn không ngon, ngủ cũng chẳng yên, cứ nghĩ ngợi lung tung, lắm lúc còn thấy lo lo, cứ sợ hắn bị cái gì. Mà sao cái tên ấy vô tâm thế! Nghỉ thì nhắn cho người ta biết, để người ta cứ lo lắng mãi thế này. Hay là tớ nhắn tin cho tên ấy, hỏi vì sao hắn nghỉ? Không, không được! Tớ và hắn chẳng liên quan gì, hắn nghỉ thì kệ hắn chứ, hắn không nói thì thôi, sao tớ phải hỏi. Ôi! Đau đầu quá! Tự nhiên rước họa vào thân, mắc phải căn bệnh quái ác này, làm sao mà chữa cho khỏi đây?

Ngày…tháng…năm…

Đã chuẩn bị “đạn dược” sẵn sàng cả rồi, chỉ cần tên ấy xuất hiện là tớ “nã súng” liền. Vậy mà hôm nay vừa bước vào lớp, thấy cái bản mặt tái xanh, nhợt nhạt của hắn là tớ nhụt chí anh hùng ngay. Tớ im lặng, không nói không rằng, cứ thế cắm cúi vào cuốn sách. Hắn hỏi:

- Bạn giận mình à?

- Không dám! Tôi là gì có quyền mà giận bạn!

- Không giận mà xưng hô với mình như vậy à?

- Chứ phải xưng hô làm sao?

- Thì cứ gọi “đằng ấy” xưng “tớ” như mọi khi đi, nghe ngồ ngộ, nhở đằng ấy nhở!

Cái tên, thật là… Nghe hắn gọi mà nổi hết cả gai ốc, người ta gọi nghe hay là thế… Hỏi ra mới biết hắn đi mổ ruột thừa. Bạn bè gì mà cũng không báo cho người ta hay để người ta còn đi thăm chứ. Ghét thế không biết! Ha ha! Mà vẫn chưa biết là ghét hay yêu đây?

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay tớ buồn ơi là buồn! Biết vì sao không? Vì tớ bị thất tình chứ còn sao nữa! Vẫn chưa hiểu à? Vậy thì để tớ kể từ từ cho mà nghe!

Sáng nay tớ đi học với tâm trạng rất chi là thoải mái vì tớ biết hắn đã khỏe và sẽ đi học chăm chỉ như tớ. Vừa ngồi xuống hắn đã hí ha hí hửng chạy đến khoe với tớ: “Mình mới chuyển nhà đó? Bạn biết hông, khu nhà mới này vừa đẹp, vừa yên tĩnh, đối diện nhà mình lại còn có một cô bé rất dễ thương, theo kiểu bạn hay nói là xinh đáo để ý, nói chung là rất tuyệt!”

Ừ, với hắn thì tuyệt rồi. Còn tớ thì cả ngày như người mất hồn. Ai nói gì tớ cũng không để ý. Lúc rửa bát còn làm vỡ mất mấy chiếc. Mẹ mắng gì tớ cũng chẳng nhớ nữa. Trong đầu tớ lúc này chỉ toàn hình ảnh hắn đang đứng trên ban công ngắm nhìn cô bé nhà đối diện xinh đáo để của hắn. Hu hu! Tớ phải làm sao đây?

Ngày…tháng…năm…

Mấy hôm nay tớ chẳng buồn nói chuyện với hắn. Hắn nói gì tớ cũng mặc, chỉ nhếch mép cười trừ cho có lệ. Hắn lo lắng hỏi han: “Bạn sao thế? Có bị đau chỗ nào hông? Đi khám bệnh chưa? Uống thuốc chưa?”

Xí! Bày đặt quan tâm! Cái tên vô duyên này, lo lắng vậy là đủ sao? Tim tớ đang đau đây. Bệnh tớ nặng lắm rồi, nhưng mà tâm bệnh thì có thuốc nào chữa khỏi chứ?

Ngày…tháng…năm…

Sáng nay lúc tớ đang cắm cúi chép bài thì điện thoại rung. Ai mà nhắn tin lúc này nhỉ, may mà tớ tắt chuông rồi đấy, không là toi! Tin nhắn của hắn (cái tên này phí tiền nhở): “Mình biết bạn bị bệnh gì rồi. Có muốn chữa khỏi không? Mình chỉ cho!” Tớ nghĩ thầm: “Điêu! Tên này điêu thế, tâm bệnh của mình, mình còn chả rõ nữa là hắn.” Tớ lại cắm cúi chép bài. Lại có tin nhắn: “Không tin à? Vậy trưa nay đi học về, chạy ra ban công, hít thở thật sâu, đảm bảo bạn sẽ khỏi bệnh ngay!” Quái, sao hôm nay cái tên này hâm thế! Còn mách nước chữa bệnh cho mình nữa cơ chứ! Hâm đến thế là cùng!

Nhưng mà hắn còn hâm hơn thế! Tớ vừa về nhà, bò vào đến phòng, nằm vật ra giường là hắn nhắn tin ngay: “Này, ra ban công đi, hít thở khí trời là khỏi bệnh ngay. Đừng có nằm ườn ra như vậy!” Cái tên này lắp camera theo dõi tớ hay sao ấy, làm thế nào mà biết rõ vậy nhỉ. Mà sao cứ bắt tớ ra ban công, nắng khiếp! Nghĩ đi nghĩ lại tớ cũng lồm cồm chui ra ngoài ấy! Công nhận là nắng thật! Nhìn ban công bên kia có cái gì vẫy vẫy, vẫy tớ à? Nhìn ai mà quen quen! Thôi đúng rồi, đúng là hắn rồi. Ôi cái tên đẹp trai dễ ghét ấy! Tư nhiên tim tớ đập mạnh, hồn như bay bổng trên mây, cảm giác sung sướng đến nghẹt thở! Tin nhắn lại đến: “Ấy ơi! Tớ thích ấy mất rồi! Cô bé hàng xóm xinh đáo để của tớ ơi!”

Có giây phút nào hạnh phúc hơn lúc này không?

SAY TÌNH


Khó tin quá phải không anh? Chúng mình là sự kết hợp kỳ diệu của hai thế giới: anh trầm lặng và chín chắn, em sôi nổi và năng động. Mọi người đều cười khi em bảo người yêu em là một kỹ sư hóa. Họ nghĩ em phải yêu một ai đó cũng hoạt bát và tính quái, ồn ào và ngông cuồng như em. Nhưng em lại tìm thấy nơi anh một bờ vai vững chãi và ấm áp. Tình yêu của anh lặng lẽ nhưng mãnh liệt. Họ chỉ nhìn thấy anh cẩn trọng, tỉ mỉ trong phòng thí nghiệm mà không biết đến một “anh” sâu sắc, tinh tế và mạnh mẽ trong tình yêu. Chỉ có em là cảm nhận được những điều tuyệt vời vốn bị vẻ ngoài xù xì, thô ráp của một kỹ sư che khuất. Mọi người chỉ thấy tô cháo quên bỏ muối của anh nhạt nhẽo, khó ăn nhưng em tìm thấy trong đó sự quan tâm, chăm sóc ân cần của anh mỗi khi em bị ốm. Ai cũng nghĩ anh khô khan nhưng chẳng ai nhận ra anh là một thiên tài văn chương. Anh luôn làm em phát điên với những tin nhắn ngọt ngào pha chút tinh quái, ngỗ nghịch của một cậu trai mới lớn. Nhiều khi lại là những bài thơ dịu dàng và tinh tế của một người đàn ông trưởng thành làm em phải rơi nước mắt xúc động. Ai cũng bảo anh ít nói nhưng riêng với em, đôi mắt anh nói với em tất cả. Không cần lời nói, chỉ cần anh nhìn em, thật lâu, thế là đủ.

Mọi người đều hỏi sao em có thể chịu đựng cái tính đãng trí của anh lâu đến như vậy? Em cũng tự hỏi mình biết bao lần mà không tài nào tìm ra câu trả lời. Anh luôn tận tâm với công việc, vì vậy số lần anh cho em leo cây cũng bằng với số lần anh có những phát hiện mới trong phòng thí nghiệm. Anh không thể nhớ sinh nhật của em hay những ngày kỷ niệm nhưng mấy cái công thức hóa học phức tạp, những ký hiệu, những liên kết… anh không quên một cái nào. Anh có thể lầm lẫn con Xù và con Hô nhà em (dù 2 con này không có gì giống nhau, con Xù có bộ lông vĩ đại còn con Hô thì “hô không thể hô hơn”) nhưng chưa bao giờ anh lầm lẫn mùi nước hoa này với mùi nước hoa kia. Anh bảo đó là nghề của anh: tìm kiếm những mùi hương mới, góp thêm chút gì đó vào vườn hương hoa vốn đã phong phú và đa dạng. Đó là một công việc khó khăn và nhiều thách thức. Anh kể chỉ riêng động tác lắc bình tam giác thôi anh đã phải tập ty tỷ lần, tập đến đau nhức cổ tay, cầm đũa ăn cơm cũng không nổi. Anh bảo phải siêng tập luyện vì đó là một động tác rất quan trọng, chỉ cần độ lắc không đúng, không đều là có thể phá hỏng công sức của hàng tháng trời nghiên cứu. Lắm lúc anh còn phải nếm hóa chất đến chai hết cả lưỡi, ăn cơm chẳng còn mùi vị gì nữa. Thế nhưng anh vẫn yêu công việc của mình. Và anh cũng yêu em. Vì vậy em vẫn hạnh phúc biết bao khi biết rằng dù anh đang trôi bềnh bồng giữa vô vàn công thức hóa học, em vẫn xuất hiện đâu đó trong anh, thuần khiết và trong sáng.

Nhưng những tin nhắn của anh thưa thớt dần. Những buổi hẹn hò không mấy mặn mà. Bàn tay anh không ấm áp như xưa. Ánh mắt nhìn mệt mỏi và u ám. Anh không còn nắm tay em thật chặt và ngắm nhìn em thật lâu nữa. Em không hiểu gì cả! Em lo lắng hỏi anh, anh chỉ cười xòa và bảo em nhạy cảm quá đấy thôi. Không! Em không nhạy cảm! Một cảm giác bất an bao lấy em mà em không biết phải làm gì để thoát ra. Em cứ lặng lẽ đợi chờ, chờ cho mọi thứ trở lại như trước kia. Nhưng càng chờ đợi, em càng thấy anh tuột khỏi tay mình nhanh hơn. Em bắt đầu khóc mà không có anh bên cạnh lau nước mắt cho em.

Rồi đùng một cái anh bảo em rằng anh phải đi công tác xa trong một thời gian dài. Anh đang nghiên cứu một loại nước hoa mới, một dòng nước hoa dành cho giới trẻ năng động và nhiệt tình như em. Anh phải sang Mỹ, làm việc cùng các chuyên gia của công ty mẹ. Anh nói khi nào thành công anh sẽ trở về, anh sẽ dành tặng riêng loại nước hoa này cho em, hãy chờ anh! Và anh đã giữ đúng lời hứa!

Anh nằm đó, khuôn mặt thanh thản và hạnh phúc. Nhìn anh như một thiên thần đang say giấc. Em đã trách anh và giờ thì đang tự trách mình. Vì sao không nhận ra sớm hơn? Vì sao không đồng cảm cùng anh? Anh cố giấu em, anh sợ em lo lắng. Anh gắng chống chọi một mình với căn bệnh quái ác, và khi quá mệt mỏi, anh quyết tâm rời xa em.

Những câu nói cuối cùng của anh suốt đời này em sẽ không quên: “Anh xin lỗi đã giấu em mọi chuyện. Hãy coi loại nước hoa này là món quà cuối cùng anh có thể dành tặng em. Anh muốn đặt tên nó là SAY TÌNH vì tình yêu của em luôn làm anh say đắm, ngất ngây. Hứa với anh sẽ mãi hạnh phúc nhé em!”