Thứ Bảy, 4 tháng 12, 2010

HẠNH PHÚC



Chị nắm tay anh đi trên con đường mùa thu vắng lặng. Gió nhè nhẹ. Lá vàng rơi ngập đường. Anh dừng lại, nhìn chị thật lâu. Ánh mắt ấm áp, anh khẽ nói: “Xin lỗi em!” Rồi anh buông tay chị, quay lưng bước đi. Chị gọi nhưng anh không nhìn lại. Chị đuổi theo nhưng càng đuổi anh càng mất hút. Chị khóc.

Choàng tỉnh dậy giữa đêm, gối chị ướt đẫm – nước mắt và mồ hôi. Cảm giác không an tâm, chị bấm điện thoại gọi cho anh. Mới ba giờ sáng, có lẽ anh đang ngủ.

“Thuê bao quý khách vừa gọi…” Chị buông rơi điện thoại. Hốt hoảng! Chị lao vào phòng em, khóc nấc lên trong sợ hãi. Em an ủi chị: “Có lẽ anh khóa máy hay điện thoại hết pin”

Chị trấn tĩnh đôi chút, lơ mơ quay về với giấc ngủ.

Sáu giờ sáng, điện thoại chị đổ dồn. Giọng ba anh run run đầu dây bên kia: “Con phải thật bình tĩnh…” Chị lịm đi.

Anh ra đi đột ngột, bỏ chị lại một mình. Chị không khóc, hay không thể khóc, suốt ngày ngồi nhìn hình anh, đôi mắt dại đi vì đau đớn. Em không thể làm gì cho chị, chỉ biết ngồi cùng chị, lặng lẽ như hai pho tượng.

***

Tôi ngồi cạnh hắn trong quán cà phê quen thuộc. Tựa đầu lên vai hắn. Ngắm nhìn con đường hẻm quanh co vắng vẻ.

Trời mùa thu se se lạnh. Hắn choàng tay qua vai tôi. Hơi ấm tỏa ra nồng nàn. Tôi im lặng. Hắn cũng vậy. Hắn biết tôi đang buồn nhưng chẳng biết nói gì an ủi. “Như thế này là đủ rồi,” tôi thầm nghĩ.

Tôi và hắn cứ ngồi cạnh nhau như thế, lặng lẽ như hai pho tượng.

***

Rốt cuộc thì chị cũng gượng dậy được. Đôi mắt chị vẫn phảng phất buồn nhưng đầy sức sống. Chị kể anh đã về và bảo chị phải cứng rắn lên, phải sống vì chị và vì cả anh nữa. Chị thương anh, không muốn anh lo lắng nên phải học cách tự chăm sóc mình.

Em vui lắm. Vậy là chị đã tìm thấy con đường đi cho mình, dù không còn anh bên cạnh nhưng rồi chị sẽ hạnh phúc. Người tốt sẽ luôn được hạnh phúc. (Có phải không đây?)

***

Lại vào quán quen, vẫn ngồi đúng chỗ ấy, hắn không thích thay đổi và tôi cũng thế. Nhưng hôm nay hắn lạ lắm! Hắn ngồi đối diện tôi, không ngồi bên cạnh như mọi khi. Đôi mắt buồn nhìn xa xăm vô định. Gương mặt đăm chiêu. Hắn có vẻ đang nghĩ ngợi điều gì nghiêm trọng. Tôi không muốn hỏi. Hay không dám hỏi. Lâu nay chúng tôi vẫn vậy. Không nói nhiều, chỉ lặng lẽ và cảm nhận.

Rồi hắn thở dài.

“Mùa thu đẹp nhỉ?” hắn hỏi.

“Ừ!”

“Nhưng buồn!”

“Vậy sao?” tôi trả lời, lòng nghĩ thầm đúng là có chuyện gì rồi.

Ánh mắt vẫn nhìn nơi xa xôi, hắn nói, giọng run run:

“Mình chia tay nhé!”

Tôi không khóc. Hay không thể khóc. Cảm giác bị bỏ rơi đột ngột thật đáng sợ. Tôi bất chợt nhớ tới chị. Chắc hẳn chị cũng từng trải qua cảm giác này.

***

Sáng nay chị dậy thật sớm. Chị vào phòng lôi em dậy. Vậy là đi tong ngày chủ nhật, em nuối tiếc chui ra khỏi chăn. Một buổi sớm mùa thu trong trẻo. Hôm nay là lần giỗ thứ ba của anh. Chị muốn em cùng chị ra thăm mộ anh.

Nhanh quá chị nhỉ! Ba năm rồi đấy! Chị lại ngồi bên mộ anh. Nhưng lần này khác, chị thì thầm trò chuyện cùng anh, giọng vui vẻ như đang tâm tình cùng người bạn tri kỷ.

Chị đang vui, đang hạnh phúc. Chị không quên anh. Chỉ là cất giữ hình bóng anh vào một góc linh thiêng trong trái tim mình.

Em vui cùng chị. Chị đã tìm thấy con đường hạnh phúc khác mà không có anh. Còn em thì sao? Vẫn lạc lối bơ vơ. Vẫn mò mẫm tìm kiếm cái gì đó bất định. Em biết phải làm sao?

***

Cũng đã ba năm rồi. Tôi lại bước chân vào quán. Hình như là thói quen không thể bỏ. Cứ đi ngang qua là lại vào, và đã vào thì lại chọn đúng chỗ ngồi ấy, hướng mặt nhìn ra con phố nhỏ quanh co vắng vẻ. Nhưng bây giờ chỉ còn mình tôi. Ngắm phố mùa thu đẹp nhưng buồn.

Trời mùa thu se se lạnh. Không biết bên ấy có lạnh không? Hắn là chúa ẩu, chẳng biết có chịu mặc cho ấm không? Hắn còn hay bị cảm nữa, lạnh tí thôi là ốm ngay.

Ô hay! Sao tôi lại lo cho hắn thế nhỉ? Cái tên vô tâm ấy, ba năm rồi không có liên lạc gì. Người đâu mà lì thế, không về thăm nhà lấy một lần.

Ha ha! Tôi bị sao thế này? Hắn và tôi đã chia tay. Chia tay rồi! Không còn quan hệ gì nữa. Vậy thì liên lạc làm chi.

Thoáng dáng ai thấy quen quen. Cảm giác thân thương xưa kia bỗng ùa về. Lạ quá!

Đúng là hắn! Hắn ngồi xuống trước mặt tôi, nụ cười ấm áp, khuôn mặt không nhiều thay đổi nhưng nhìn chững chạc hơn.

Hắn khẽ nói: “Tớ về rồi! Đằng ấy vẫn chờ tớ chứ?”

Tai tôi ù đặc, mắt tôi nhòa lệ. Cảm xúc lẫn lộn khó tả.

***

Chị cưới chồng. Ngày cưới chị tíu tít nói cười, niềm vui dâng lên khóe mắt. Ba anh cũng đến dự. Ông cũng hạnh phúc biết bao. Ánh mắt ông nói lên điều đó. Vậy mà chị cứ đắn đo suy nghĩ mãi. Chị sợ ông buồn. Lâu nay ông đã coi chị như con gái, chị hạnh phúc, cớ gì ông buồn. Và ông biết anh sẽ rất vui.

Em cũng tíu tít quanh chị. Chưa bao giờ em thấy chị vui như lúc này. Nụ cười rạng rỡ. Chị phải sống thật hạnh phúc nhé, chị của em!

***

Hắn đột ngột xuất hiện. Trái đất tròn! Không ngờ hắn lại là họ hàng xa của chú rể. Anh rể kéo tôi lại gần và giới thiệu tôi với hắn, chị mỉm cười: “Không cần đâu anh!” Anh rể hơi ngỡ ngàng.

Tiếng mẹ gọi anh chị phía xa xa. Hai anh chị vội đi, bỏ tôi lại với hắn. Chị nháy mắt tinh nghịch, anh rể sẽ sớm biết hết thôi.

***

Giờ thì tôi đang ngồi cạnh hắn trong quán cà phê quen thuộc. Hắn đang ngắm nhìn tôi. Còn tôi đang viết nốt mấy dòng cuối cho câu chuyện của mình. Thế là xong! Hôm nay chúng tôi phải về sớm. Cháu gái tôi đã đầy tháng rồi. Tôi phải về giúp mẹ và chị chuẩn bị bữa tiệc nhỏ mừng cho cô cháu gái bé bỏng đáng yêu.

Tình yêu của em



Nắng chảy tràn trên khuôn mặt, đọng lại chút long lanh nơi khóe mắt. Nắng chui tọt qua kẽ tay, hắt những vệt dài lên chiếc bàn thủy tinh trong suốt. Nắng tung tăng nhảy múa, gọi gió đến du dương cùng sóng biển rì rào. Em khẽ cựa mình, nắng nghịch ngợm chạy trốn. Em xòe tay cố níu nắng ở lại nhưng không thể. “Miễn cưỡng không hạnh phúc!”, nắng thì thầm, nhại theo giọng điệu của anh, rồi phá lên cười trong trẻo. Em dang tay đón ngọn gió mát lành, miệng khe khẽ hát theo nhịp sóng vỗ bờ. Cứ thế em đùa vui cùng nắng và gió mà quên bẵng anh đang ngồi bên cạnh. Anh đặt cuốn tiểu thuyết dày cộp xuống bàn, hung hắng ho như muốn gọi em trở lại. Nhưng em còn đang mải dong duổi cùng ngọn sóng tung bọt trắng xóa bên ngoài khung cửa sổ hình vòm chạm trổ cầu kỳ, nào có nghe thấy tiếng anh. Thở dài, anh lại vùi mình vào những trang sách diệu kỳ, những dòng chữ cuốn hút anh như có ma lực. Ma lực của sự lãng mạn và niềm đam mê. Em yêu anh cũng vì điều đó, vì anh lạnh lùng với tất cả nhưng luôn cuồng nhiệt với văn chương, anh thờ ơ cùng thế sự nhưng chưa bao giờ bỏ sót một cuốn tiểu thuyết nào viết về cuộc đời. Trớ trêu thay, em cũng như anh, tâm hồn tồn tại ở một nơi nào đó không có thật, lãng đãng với nắng và gió, lang thang đó đây bằng trí tưởng tượng của một cô bé mới lớn.

Mẹ bất lực than thở: “Đàn ông yêu văn thơ toàn những kẻ đa tình. Yêu người như nó rồi mày sẽ phải chịu khổ thôi con ơi.” Chị lắc đầu thở dài. Chị không biết phải nói gì. Chị sợ em lại đi theo vết xe đổ của mình. Yêu văn, yêu thơ, yêu sự lãng mạn, yêu cuồng nhiệt và chân thành, dễ tổn thương và không ngừng dằn vặt, đó là những gì chị đã trải qua và em đang tự mình tìm tới. Biết làm sao được chị ơi, đó là số mạng của những kẻ như chị em mình, chị ạ!

Em lại ngồi bên khung cửa sổ hình vòm chạm trổ cầu kỳ, hướng mắt nhìn ra biển. Không đùa vui cùng nắng gió và sóng biển, em chỉ lặng lẽ ngắm nhìn. Anh bây giờ đang ở một nơi nào đó, tay cầm cuốn tiểu thuyết dày cộp, miệng hung hắng ho như muốn gọi ai đó không phải là em. Hay anh đang ôm người ta trong vòng tay dịu dàng, thì thầm vào tai những lời có cánh mà anh đã từng nói với em. Giọt nước âm ấm chảy dài trên mặt! À, thì ra là em đang khóc, khóc cho em hay cho mối tình đầu dang dở. Gió khẽ vuốt ve mái tóc em. Nắng ấm áp kéo em ra khỏi nỗi buồn lạnh lẽo. Nắng lại thì thầm: “Miễn cưỡng không hạnh phúc.” Nhưng lần này không phải là giọng điệu tinh nghịch trêu đùa mà lời nói từ một trái tim chân thành.

Em lau khô nước mắt, thẫn thờ đặt bút ghi lại câu chuyện tình yêu của mình.

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

CHIA TAY




Tp.HCM, ngày… tháng… năm…

Em yêu quý!

Có lẽ giờ này em đang đau đầu suy nghĩ phải nhét thêm thứ gì vào những va li hành lí đã gần như chật cứng. Và biết đâu em lại đang ước rằng: “Giá như có thể đem theo tất cả!” Tôi cũng ước ao như vậy đấy; giá như em có thể đem tôi theo cùng bởi vì tôi không muốn xa em một chút nào!

Thời gian đang trôi qua vùn vụt, ngày em xa tôi đã gần kề. Tôi lần giở lại từng trang kỷ niệm, cố níu giữ em bằng những ký ức ngọt ngào. Chỉ là cho riêng tôi thôi, giữ lại những hình ảnh tuyệt vời, những phút giây ấm cúng khi ta còn bên nhau. 4 năm, không quá dài nhưng cũng không phải là ngắn, ta đã từng gắn bó với nhau như hình với bóng. Chúng ta đã cùng học, cùng chơi, cùng chia sẻ buồn vui… Bây giờ, hai người đôi ngả, tôi sẽ phải tiễn em đến một chân trời xa lạ!Tôi sẽ nhớ em rất nhiều!

Biết bao điều muốn nói, nhưng lại chẳng biết nói gì! Trước khi em đi tôi chỉ mong một lần được em tha thứ. Tôi đã vui mừng biết bao khi nghe tin hồ sơ của em có trục trặc, có thể em sẽ không đi nữa. Ích kỷ quá phải không em? Tôi chỉ nghĩ cho mình, chỉ mong giữ em lại bên mình mãi mãi. Và đôi lúc đó lại là sự ganh tị rất nhỏ nhen với niềm hạnh phúc mà một con người tốt đẹp như em xứng đáng nhận được.

Tôi biết em cũng đang buồn như tôi bởi em sẽ ra đi và bỏ lại mọi thứ sau lưng: gia đình, bạn bè và cả một người đang ngong ngóng đợi chờ. Nhưng hãy vui lên em ạ, con đường em đi đang rộng mở và những điều mới lạ, những thử thách đang chào đón em đó. Tôi sẽ không khóc đâu, vì nước mắt sẽ làm bước chân em vướng bận. Tôi sẽ chúc em gặp nhiều may mắn và vững vàng hơn trên bước đường phía trước.

2 năm nữa, không quá dài, không quá ngắn! 2 năm đủ để mọi chuyện thay đổi rất nhiều và có thể khi em quay về tôi sẽ không còn ở đây nữa. Tôi sẽ ra đi và cơ hội gặp lại em là rất mong manh. Nhưng đừng suy nghĩ đến những điều ấy bây giờ, hãy để bước chân mình thanh thản, hãy để tâm trạng háo hức dẫn đường cho em. Cuốc sống mới trên một đất nước xa lạ, với những con người xa lạ chắc chắn sẽ rất khó khăn. Em sẽ mệt mỏi, em sẽ chán chường. Những lúc như vậy, em hãy nói với tôi, kể cho tôi nghe, khóc cùng tôi. Tôi không thể hứa sẽ giúp được gì nhưng tôi có thể thức dậy lúc nửa đêm chỉ để nghe em than thở, miễn là điều đó khiến em vơi bớt chút gánh nặng trong lòng.

Điều cuối cùng tôi muốn nói với em là: TÔI YÊU EM! Dù em ở nơi đâu, tình yêu tôi dành cho em vẫn không thay đổi! Hãy cố gắng sống thật tốt, học thật giỏi nhé em! Chúc em thành công với con đường em đã lựa chọn! TÔI LUÔN TỰ HÀO VỀ EM!

Chào tạm biệt tình yêu của tôi!


CẢM

Tiết trời hôm nay đẹp quá! Ánh nắng nhè nhẹ trải dài trên những con đường tấp nập người xe. Không rực rỡ chói chang như mấy ngày trước, cái nắng dịu dàng đem theo không khí se se lạnh báo hiệu Noel sắp về. Thủy ngồi thu 2 chân lên ghế trong 1 góc nhỏ của công viên. Gió hiu hiu khiến nó rùng mình. Thở hắt ra mệt mỏi, nó xếp bộ hồ sơ mới tinh vào túi xách. Không biết đã nộp hồ sơ bao nhiêu chỗ, đi phỏng vấn bao nhiêu lần nhưng thất nghiệp vẫn hoàn thất nghiệp. Lại lang thang 1 mình trong cái công viên nhỏ này. Nó lôi ổ bánh mì vừa mua khi nãy ra. Bữa trưa của nó đấy! Đồng lương ít ỏi từ việc dạy kèm không cho phép nó tiêu xài hoang phí. Lại còn phải đi học thêm nữa, tiền học phí, tiền nhà, tiền xăng xe khiến nó đau đầu. Nước mắt chan hòa cùng ổ bánh mì khô khốc, Thủy hiểu rõ thế nào là cuộc sống.

Tin nhắn tới: “Cố lên nhé, em yêu! Con đường phía trước còn dài! Hãy vững vàng để đi tiếp. Anh yêu em vì em là con người mạnh mẽ mà, phải không cô bé?” Thủy mỉm cười. Sáng nay trước khi đi phỏng vấn, nó đã kể cho anh nghe. Anh chúc nó may mắn và dặn nó khi nào xong thì báo cho anh biết. Chắc không thấy nó gọi, anh đoán nó lại rớt rồi nên nhắn tin an ủi. Những kỷ niệm ngọt ngào hiện về trước mắt Thủy. Những cái siết tay ấm áp, những cái ôm dịu dàng luôn giúp Thủy có thêm sức mạnh để trụ lại thành phố. Nếu không có anh, có lẽ Thủy đã gục ngã lâu rồi.

Thủy lại vật vờ quay về cùng thực tại. Cổ họng rát quá, mũi nghẹt đặc, đầu đau như búa bổ, tay chân rã rời. Dấu hiệu của bệnh cảm. Mỗi khi thời tiết Sài Gòn thay đổi nhanh chóng là nó lại như vậy. Nó tự dặn mình: “Không được phép bệnh lúc này, còn quá nhiều thứ phải lo toan.” Gần đây anh rất bận, công việc chồng chất, thời gian nói chuyện với nó còn không có nữa là. Không có anh, không có ba mẹ, nó chỉ còn 1 mình, nếu nó bệnh, nó biết phải làm sao.

Đôi mắt nặng trĩu, nó thèm ngủ quá đi mất! Ước gì có một cái giường ở đây nhỉ! Nó đang ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của tô cháo trứng đầy ắp tía tô và hành lá, tiếng mẹ nó đang thúc giục nó ăn nhanh kẻo nguội, ba nó đặt gói thuốc và ly nước trên mặt tủ nhỏ cạnh giường rồi dặn dò ăn xong thì uống thuốc như thế nào…

Bàn tay anh nhẹ nhàng đặt trên trán nó. Khuôn mặt giãn ra khi thấy nó mở mắt nhìn anh. “Em dậy rồi à? Em làm mọi người lo lắng quá!” Anh mỉm cười, dịu dàng nói với nó. Xung quanh nó là những chiếc giường trải drap trắng toát, bác sĩ và y tá đi qua đi lại ngoài hành lang. “Sao em lại ở đây?”, nó ngơ ngác hỏi. Anh không trả lời, cố bắt nó nuốt thìa cháo nóng hổi. “Nếu mệt mỏi quá, sao không nói với anh? Nếu cần tìm chỗ dựa, anh luôn sẵn lòng. Em cứ như vầy thì chỉ làm khổ mình thôi.” Rồi anh quay lưng bước đi. Tiếng nói anh vọng lại phía sau: “Nếu em muốn một mình, anh sẽ không làm phiền nữa. Hãy khóc cho thỏa thích, rồi đi rửa mặt và mỉm cười như chưa có chuyện gì xảy ra…”

Thủy chết lặng, nó với bàn tay níu anh lại nhưng không thể, bóng anh khuất dần sau hành lang dài hun hút. Nó muốn hét thật to mà cổ họng nghẹn đắng…

“Chị có sao không?”, cô bé lo lắng lay lay bàn tay Thủy. Thủy giật mình. Nó vẫn đang ngồi thu 2 chân lên ghế trong 1 góc nhỏ của công viên, cổ họng rát, mũi nghẹt đặc, đầu đau như búa bổ, tay chân rã rời. Nó mỉm cười, nhìn cô bé tốt bụng: “Chị không sao! Chỉ bị cảm chút thôi!”

Tôi thấy mình đang bước đi dưới ánh nắng chói chang rực rỡ, một nét rất riêng của những vùng quê miền biển. Cái mùi mằn mặn, ấm nồng của biển theo từng cơn gió xộc thẳng vào mũi. Hơi thở biển khơi ầm ào cùng vô vàn con sóng xô bờ. Bước chân tôi lướt nhẹ trên bãi cát trắng tinh, cảm nhận cái nóng bỏng của mùa hạ. Phía xa xa là hai đứa nhỏ xinh xắn, một trai, một gái đang chơi đùa. Đôi mắt chúng sáng long lanh, ánh nhìn rất quen, rất quen mà tôi không sao nhận ra. Và anh ngồi đó, dưới một cái dù sặc sỡ, đeo kính râm rất sành điệu. Tôi bất giác phì cười khi thấy cái bụng tròn ủm của anh. Nhìn anh tròn trịa và già giặn hơn nhiều quá nhưng đôi môi chề vẫn mang cái vẻ nũng nịu đáng yêu. Tôi nhận thấy hai đứa nhỏ mình bắt gặp khi nãy giống anh y đúc, từ đôi mắt đến nụ cười. Tôi giật mình, chẳng lẽ chúng là con của anh và tôi sao? Bọn chúng đang chạy về phía tôi kìa… Tôi bối rối quá, không biết phải làm sao? Bước chân luýnh quýnh, đôi tay như thừa thãi, đưa ra lại rụt vào. Nhưng không, chúng đang lao vào vòng tay của một cô gái khác, đứng cách tôi không xa. Cô gái trạc tuổi tôi, rất dễ thương với mái tóc dài ngang lưng, mặc chiếc váy màu hồng cánh sen trang nhã. Hai đứa trẻ ríu rít nói cười, kể cho mẹ chúng nghe về những lâu đài cát chúng mới xây xong, những hòn đá nhiệm màu chúng vừa nhặt được, những con ốc với hình dạng rất kỳ quái nằm rải rác trên bãi cát. Cả ba đang đi về phía cây dù sặc sỡ, hai đứa trẻ nhào đến xoa xoa cái bụng tròn ủm của anh, đứa bé gái gỡ cặp kính râm ra và thơm vào má anh một cái thật dài. Anh cười hạnh phúc vô cùng, ôm hai đứa nhỏ vào lòng, hôn lấy hôn để những đôi má căng tròn. Rồi cả gia đình cùng đi về phía một ngôi nhà sơn màu trắng nằm bên con đường nhìn ra biển. Ngôi nhà nhỏ nhưng xinh xắn và điều quan trọng là gia đình họ thật hạnh phúc, thật ấm cúng.



Tôi thấy mình lạc lõng kinh khủng! Tôi đã ước ao mình có được một gia đình như vậy, là một người vợ hiền bên anh cùng hai đứa con xinh xắn và một ngôi nhà nhỏ màu trắng hướng nhìn ra biển. Vậy mà… Tôi chỉ muốn quay lưng chạy thật nhanh, thật nhanh để không phải chứng kiến cảnh tượng đang làm trái tim mình rạn vỡ từng chút một. Nhưng tôi thấy mình cứ đứng im, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón chân. Tôi sợ hãi, cố hết sức để khiến mình động đậy nhưng cũng không được. Tôi cảm thấy khó thở. Không, tôi không thể chịu đựng hơn nữa rồi… Tôi sẽ chết như thế này sao?

Tiếng chuông báo thức kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng. Thầm cảm ơn nhỏ bạn đã đặt đồng hồ báo thức, chứ không thì chả biết đến khi nào mới thoát khỏi bóng đè.

CHẠY TRỐN



Thèm lắm một lần quay về chốn kỷ niệm. Lối xưa giờ nhạt nhòa trong bóng chiều buông lơi. Tay ta lạnh, lần tìm ngọn gió mang hơi thở của Người. Môi ta run run, nghẹn ngào lời hát yêu thương. Ngọn cỏ quấn quýt chân ta như chào đón…

Bước chân ngập ngừng nơi ngưỡng cửa, ta quay lưng, chạy trốn những ký ức bên Người. Một lần và mãi mãi, trái tim tổn thương vẫn thổn thức mỗi đêm. Làm sao để ta đứng vững khi không còn Người bên cạnh. Ta không dám đối diện với cuộc đời, không dám chấp nhận sự thật rằng Người đã xa ta. Ta thu mình trong vỏ bọc đơn côi!

Mình ta lang thang dưới mưa, nhờ mưa lau giúp giọt nước mắt lặng rơi. Ta không khóc, chỉ là để giải thoát những dòng kỷ niệm đang dâng tràn trên khóe mi.

Ta đang chạy, chạy trốn tất cả…

CHÊNH VÊNH

Nắng nghiêng nghiêng bên khung cửa. Gió nhè nhẹ lay tấm rèm thơm phức mới thay. Mây trôi lờ lững trên bầu trời xanh ngắt, nhẹ nhàng, thanh thản, bình yên. Và người đứng đó, tay chống cằm, đăm chiêu suy nghĩ.

Lòng thoáng chênh vênh, hồn như hụt hẫng. Nghĩ ngợi gì mà mắt nhòa lệ, khóe mi cay. Khóc! Giận cuộc đời sao lắm bon chen! Giận lòng người sao hờ hững quá! Giận chính mình, giận cái thói ương ngạnh, cái tính tự ái không đáng có!

Chênh vênh mình ta giữa nổi chìm cuộc sống.Chới với lần tìm điều gì đó vô định! Dẫu biết “họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai” nhưng than ôi, cõi lòng nào có yên ổn. Vẫn cứ đứng đó mà nghĩ ngợi vẩn vơ. Biết làm sao được khi cửa sổ vẫn mở mỗi đêm, tai vẫn lắng nghe tiếng gió thì thầm, mắt vẫn dõi theo dòng người xe dần thưa thớt, ánh đèn khuya vẫn còn leo lét, tự dày vò mình bằng nỗi cô đơn.



Ta đứng đây, cảm giác chênh vênh như sắp ngã. Cấn lắm một bàn tay níu ta lại. Cần lắm một thay đổi nhỏ nhoi cho cuộc đời bớt tẻ nhạt. Cần lắm… Cần lắm…



Chông chênh một mình. Một mình chênh vênh.

VỤN VỠ


Bóng tối bao trùm căn phòng nhỏ. Ánh nến hắt hiu dập dìu phản chiếu hình thù méo mó trên tấm kiếng giữa phòng. Người ngồi đó với mái tóc bù xù, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, tay cầm con dao thái lan cán vàng, kề sát tận cổ, ánh nhìn vô vọng và xót xa. “Là ai? Ai đó? Sao không lên tiếng?”
Tiếng cười man dại xé tan bóng đêm tĩnh mịch. “Là ngươi đó, ngươi không nhân ra chính mình nữa sao?”
“Là ta ư? Không! Không thể! Không thể là ta được!”
“Chính là ngươi đó, kẻ thua cuộc đáng nguyền rủa. Ngươi là kẻ hèn nhát. Ngươi không xứng đáng được sống. Sống lay lắt một cách vô nghĩa để làm gì, sao không lấy dao mà tự tử quách đi cho đỡ chật đất? Dao đấy! Làm đi! Hay ngươi hèn nhát đến mức không dám kết liễu chính mình?”
“Ngươi là ai? Sao ngươi lại dám nói với ta như thế?”
“Ta là ai ư? Ngươi không biết sao? Ta chính là SỐ PHẬN của ngươi đây. Ngươi đã thua ta rồi. Ngươi đã từng muốn làm chủ ta, muốn điều khiển ta, thay đổi ta, nhưng kẻ hèn nhát như ngươi thì làm được gì chứ. Ngươi thất bại thảm hại rồi. Cuộc sống giờ đây của ngươi chẳng còn ý nghĩa gì nữa, chỉ là lay lắt cho qua ngày. Sao không dũng cảm chết đi cho xong? Chết là hết. Chẳng có ai thèm quan tâm đến ngươi. Ngươi không đáng để thương hại, để thương tiếc. Chết đi!” tiếng hét vang vọng hòa cùng tiếng gió rít ngày một mạnh hơn bên ngoài khung cửa sổ.
Tôi ngồi sụp xuống, nước mắt chảy tràn trên má. Đúng là tôi. Tôi là kẻ thua cuộc nhục nhã. Tôi đã đầu hàng số phận, buông xuôi cho cuộc sống trôi đi vô định. Tôi sống không mục đích, không ý nghĩa, lay lắt như ngọn nến được thắp lên giữa một ngày xuân nắng đẹp. Chẳng để làm gì, nhưng tự mình lại không thể thổi tắt chính mình. Tôi dí sát con dao vào cổ, cố động viên rằng chỉ 1 nhát là xong. Nhưng cơn sợ hãi tăng dần, tay không ngừng run rẩy, con dao rớt xuống một cách cố ý. Tôi hèn nhát, làm sao có đủ can đảm để làm điều này chứ…
Giấc mơ vỡ vụn. Cõi lòng nát tan. Chẳng còn lại chút ý nghĩa nào!
Cuộc sống: dễ đầu hàng nhưng khó kết liễu…