Tôi thấy mình đang bước đi dưới ánh nắng chói chang rực rỡ, một nét rất riêng của những vùng quê miền biển. Cái mùi mằn mặn, ấm nồng của biển theo từng cơn gió xộc thẳng vào mũi. Hơi thở biển khơi ầm ào cùng vô vàn con sóng xô bờ. Bước chân tôi lướt nhẹ trên bãi cát trắng tinh, cảm nhận cái nóng bỏng của mùa hạ. Phía xa xa là hai đứa nhỏ xinh xắn, một trai, một gái đang chơi đùa. Đôi mắt chúng sáng long lanh, ánh nhìn rất quen, rất quen mà tôi không sao nhận ra. Và anh ngồi đó, dưới một cái dù sặc sỡ, đeo kính râm rất sành điệu. Tôi bất giác phì cười khi thấy cái bụng tròn ủm của anh. Nhìn anh tròn trịa và già giặn hơn nhiều quá nhưng đôi môi chề vẫn mang cái vẻ nũng nịu đáng yêu. Tôi nhận thấy hai đứa nhỏ mình bắt gặp khi nãy giống anh y đúc, từ đôi mắt đến nụ cười. Tôi giật mình, chẳng lẽ chúng là con của anh và tôi sao? Bọn chúng đang chạy về phía tôi kìa… Tôi bối rối quá, không biết phải làm sao? Bước chân luýnh quýnh, đôi tay như thừa thãi, đưa ra lại rụt vào. Nhưng không, chúng đang lao vào vòng tay của một cô gái khác, đứng cách tôi không xa. Cô gái trạc tuổi tôi, rất dễ thương với mái tóc dài ngang lưng, mặc chiếc váy màu hồng cánh sen trang nhã. Hai đứa trẻ ríu rít nói cười, kể cho mẹ chúng nghe về những lâu đài cát chúng mới xây xong, những hòn đá nhiệm màu chúng vừa nhặt được, những con ốc với hình dạng rất kỳ quái nằm rải rác trên bãi cát. Cả ba đang đi về phía cây dù sặc sỡ, hai đứa trẻ nhào đến xoa xoa cái bụng tròn ủm của anh, đứa bé gái gỡ cặp kính râm ra và thơm vào má anh một cái thật dài. Anh cười hạnh phúc vô cùng, ôm hai đứa nhỏ vào lòng, hôn lấy hôn để những đôi má căng tròn. Rồi cả gia đình cùng đi về phía một ngôi nhà sơn màu trắng nằm bên con đường nhìn ra biển. Ngôi nhà nhỏ nhưng xinh xắn và điều quan trọng là gia đình họ thật hạnh phúc, thật ấm cúng.
Tôi thấy mình lạc lõng kinh khủng! Tôi đã ước ao mình có được một gia đình như vậy, là một người vợ hiền bên anh cùng hai đứa con xinh xắn và một ngôi nhà nhỏ màu trắng hướng nhìn ra biển. Vậy mà… Tôi chỉ muốn quay lưng chạy thật nhanh, thật nhanh để không phải chứng kiến cảnh tượng đang làm trái tim mình rạn vỡ từng chút một. Nhưng tôi thấy mình cứ đứng im, không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón chân. Tôi sợ hãi, cố hết sức để khiến mình động đậy nhưng cũng không được. Tôi cảm thấy khó thở. Không, tôi không thể chịu đựng hơn nữa rồi… Tôi sẽ chết như thế này sao?
Tiếng chuông báo thức kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng. Thầm cảm ơn nhỏ bạn đã đặt đồng hồ báo thức, chứ không thì chả biết đến khi nào mới thoát khỏi bóng đè.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét