Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

CHẠY TRỐN



Thèm lắm một lần quay về chốn kỷ niệm. Lối xưa giờ nhạt nhòa trong bóng chiều buông lơi. Tay ta lạnh, lần tìm ngọn gió mang hơi thở của Người. Môi ta run run, nghẹn ngào lời hát yêu thương. Ngọn cỏ quấn quýt chân ta như chào đón…

Bước chân ngập ngừng nơi ngưỡng cửa, ta quay lưng, chạy trốn những ký ức bên Người. Một lần và mãi mãi, trái tim tổn thương vẫn thổn thức mỗi đêm. Làm sao để ta đứng vững khi không còn Người bên cạnh. Ta không dám đối diện với cuộc đời, không dám chấp nhận sự thật rằng Người đã xa ta. Ta thu mình trong vỏ bọc đơn côi!

Mình ta lang thang dưới mưa, nhờ mưa lau giúp giọt nước mắt lặng rơi. Ta không khóc, chỉ là để giải thoát những dòng kỷ niệm đang dâng tràn trên khóe mi.

Ta đang chạy, chạy trốn tất cả…

Không có nhận xét nào: