
Lòng thoáng chênh vênh, hồn như hụt hẫng. Nghĩ ngợi gì mà mắt nhòa lệ, khóe mi cay. Khóc! Giận cuộc đời sao lắm bon chen! Giận lòng người sao hờ hững quá! Giận chính mình, giận cái thói ương ngạnh, cái tính tự ái không đáng có!
Chênh vênh mình ta giữa nổi chìm cuộc sống.Chới với lần tìm điều gì đó vô định! Dẫu biết “họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai” nhưng than ôi, cõi lòng nào có yên ổn. Vẫn cứ đứng đó mà nghĩ ngợi vẩn vơ. Biết làm sao được khi cửa sổ vẫn mở mỗi đêm, tai vẫn lắng nghe tiếng gió thì thầm, mắt vẫn dõi theo dòng người xe dần thưa thớt, ánh đèn khuya vẫn còn leo lét, tự dày vò mình bằng nỗi cô đơn.

Ta đứng đây, cảm giác chênh vênh như sắp ngã. Cấn lắm một bàn tay níu ta lại. Cần lắm một thay đổi nhỏ nhoi cho cuộc đời bớt tẻ nhạt. Cần lắm… Cần lắm…

Chông chênh một mình. Một mình chênh vênh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét